Đứng bên nầy dòng American River
Sao mà nhớ Vàm Cỏ Đông đến vậy!?
Sông muà hạ, nước trong in thấu đáy
Quay quất nhớ về sông cũ quê xưa
 
Ở bên nhà bất chợt những cơn mưa
Khi gió quét từ Tây Ninh ngược xuống
Những chiếc thuyền con trên dòng luống cuống
Bên này bờ, bên kia nửa dòng sông
 
“Ơi Vàm Cỏ Đông, ơi Vàm Cỏ Đông”
Sông có còn ôm đôi bờ lau lách ?
Vài thiếu nữ quê mùa cười khúc khích
Che nghiêng hạt mưa, cố vững tay chèo.
 
Tuổi thơ về bên sông nhỏ đìu hiu
Thuở tập bơi cho chuồn chuồn cắn rốn
E ấp rặng trâm bầu tuổi chưa kịp lớn
Hái tặng nhau từng hoa tím lục bình
 
American River muà nầy vẫn trong xanh
Vẫn soi rõ bóng hình qua đáy nước
Tuổi già nua xa nửa vòng trái đất
 Gặp lại ngày thơ trôi ngược, bềnh bồng
 
“Ơi Vàm Cỏ Đông, ơi Vàm Cỏ Đông!”
Sông thao thức những đêm trời giông bão
Sông bao dung một tấm lòng nhân hậu
Sông chở tình người, mang cả tình quê

Ơi! Dòng American river
Có bắt tay Vàm Cỏ Đông bên ấy
Nhắn gởi đôi lời, tình tôi vẫn vậy!
Nỗi nhớ cấu cào, nỗi nhớ mênh mông.
 
“Ơi Vàm Cỏ Đông, ơi Vàm Cỏ Đông !!!”
 
 TRẦN KIÊU BẠC (Hoa Kỳ)