Ta lạc bước một chiều trên chiến địa
Vắng hoang tàn, không khí rợn tha ma.
Trên từng không, một vừng trăng mai mĩa
Hay ngại ngùng?.. ánh lộng quá phôi pha.
 
Dưới lớp cỏ, côn trùng than rên rĩ,
Thây người nằm la liệt, lặng lờ im,
Họ nằm ngũ giấc buồn luôn vạn kỷ,
Lạnh trời cao lạnh cả gió trăng nghiêm.
 
Đêm lạnh ngắt giữ lời không dám nói,
Sợ thây người nghe thấy chạnh sầu bi?
Nàng trăng cúi âm thầm đi len lỏi
Trên vùng không nặng chở sắc mây chì.
 
Trời vụt thoắt tối sầm mênh mông gió
Đêm đen dày run rẫy, rét căm căm,
Ta ngờ ngạc, lắng tai nghe các ngã,
Chỉ vi vu gió cắt thịt tê bầm.
 
Ta một bóng in trong trời hoang chết
Thấy mình ta còn đứng giữa trần gian.
Quanh dưới chân, những xác ma ngờ nghệch,
Hiện những gò đen tối kéo lang thang.
 
 Ta ngồi xuống bên thây buồn ngủ kỷ,
Vỗ vào thây, cất một khúc bi ca,
Âm vang bổng, vướng theo mùi tử khí
Đụng trời cao, vỡ một mảnh sao sa
 
Xác nằm chết không buồn lay cử động,
Hỏi từng thây, thây chẳng đáp lời chi,
Ta lại vỗ về thây, sờ chợt đụng
Tay buốt tê trong vũng máu đen sì
 
Ta bàng hoàng vít máu lên soi ngắm,
Trời bỗng nghiêng hơi giá lan mù mù.
Sương bối rối rộn lên bay xây xẫm,
Gữa từng không, gió nghẹn thổi vi vu.
 
Ta lóng đợi tiếng gà không thấy gáy,
Hay đất trời mê sảng lặng tiêu rồi?
Khối địa cầu chỉ sót đây còn lại
Một mình ta nhìn với những đống thây
 
Ta buồn rầu, đứng lên đi lảo đảo.
Vấp vào thây, loạng choạng..lững lờ đi.
Ta hướng bước, xua trên từ vũng máu.
Tìm mặt trời đem đốt hết tử thi!
 
Từ Trẩm Lệ
(Xin xem tiểu sử thi sĩ Từ Trẩm Lệ trang….)